Tin Mừng theo thánh Lu-ca (Lc 24, 13-35).
13 Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.
14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Chúa Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.
16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17 Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.
18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay”.
19 Chúa Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy ?” Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.
20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá.
21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.
22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.
24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy”.
25 Bấy giờ Chúa Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!
26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ?
27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.
28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Chúa Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.
29 Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn”. Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ.
30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.
32 Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?”
33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.
34 Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn”.
35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.
Suy niệm
Biến cố Đức Giê-su chịu chết và mai táng trong mồ là một sự kiện đặc biệt quan trọng, làm trấn động cả thành Giê-ru-sa-lem. Cái chết của Đức Giê-su đã để lại một sự hoang mang cao độ cho nhiều người. Không chỉ hoang mang, mà còn chất chứa nhiều điều băn khoăn, thắc mắc, vì Ngài là người công chính, mà lại phải chết cách bất công. Ngay cả hai môn đệ của Ngài cũng rơi vào bế tắc. Các ông không đủ bình tĩnh kiên nhẫn để ở lại Giê-ru-sa-lem cùng với Đức Mẹ và các anh em tông đồ. Các ông đã bỏ cuộc về quê Em-mau. Dù rời xa Giê-ru-sa-lem, nhưng tâm hồn các ông vẫn rối bời, bế tắc, không thể nào hiểu được những gì đã xẩy ra cho Thầy mình. Buồn rầu, thất vọng, các ông như muốn suy sụp.
Chính lúc đó, Đức Giê-su Phục sinh đã xuất hiện, Ngài âm thầm như người bạn bộ hành, kiên nhẫn lắng nghe những tâm sự đầy băn khoăn trắc trở của các ông. Ngài cảm thông, ân cần chia sẻ, khai sáng tâm trí, giúp các ông hiểu sứ mạng của Đức Giê-su là gì? Đức Giê-su chính là Đấng Cứu Thế, là người Tôi Trung của Thiên Chúa, là Con Chiên tinh tuyền, hy sinh mạng sống để đền tội thay cho nhân loại. Trong thời gian các ông theo Chúa, các ông đã thấy Chúa luôn quan tâm, yêu thương mọi người, nhất là những người đau khổ. Chúa giảng dậy, hướng dẫn để chữa lành những vết thương trong tâm hồn họ. Chúa cũng đã thực hiện rất nhiều phép lạ để chữa lành những thương tật thể xác nơi họ. Chính các tông đồ trước đây cũng hy vọng Đức Giê-su sẽ là Đấng cứu chuộc Í-ra-en.
Tuy nhiên, phương thế Đức Giê-su cứu độ trần gian, không giống như các ông suy nghĩ. Các ông nghĩ rằng, Đức Giê-su phải làm vua theo kiểu người đời, để đem quân dẹp tan quân thù. Nhưng Đức Giê-su không làm vua như thế, mà Ngài làm vua các tâm hồn, vua sự thật, vua tình yêu. Điều mà Ngài vẫn dậy các ông, nhất là những lúc các ông tỏ ra ham thích danh vọng trần gian. Đức Giê-su đã nhắc nhở các ông: Ai muốn làm lớn, phải là người phục vụ anh em. Ngài không chỉ nói, mà Ngài còn đích thân quỳ xuống rửa chân cho các ông. Ngài còn nói với các ông rằng: các con gọi thầy là Chúa là Thầy, mà Thầy còn quỳ xuống rửa chân cho các con, thì các con cũng phải rửa chân cho nhau. Phần Thầy, Thầy sẽ chịu nạn chịu chết và ngày thứ 3 sẽ sống lại. Những lời tâm sự của Chúa Giê-su, không được các tông đồ để tâm ghi nhớ, bằng chứng là hôm nay, khi ĐGS đã yên nghỉ trong mộ 3 ngày, sau đó các người phụ nữ ra viếng xác Chúa, đã không thấy xác Ngài đâu nữa, vậy mà các ông vẫn không nhớ lại những điều Ngài đã tiên báo.(ngày thứ ba Người sẽ sống lại) Thậm chí, khi các người phụ nữ cho biết, thiên thần hiện ra nói với các bà rằng, Người vẫn đang sống, nhưng các ông vẫn không nhớ lại những lời Thầy mình đã nói. Đây là một nỗi buồn rất lớn của người Thầy, người Cha, khi con cái không để tâm đến lời dậy của mình. Hôm nay trong hành trình với hai môn đệ trên đường Em-mau, thấy các ông không nhớ gì hết, Đức Giê-su phải thốt lên: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ?
Hai môn đệ trên đường Em-mau là đại diện cho rất nhiều người trong chúng ta. Ngày nay Chúa Phục Sinh vẫn luôn hiện diện với chúng ta, nhưng mấy ai trong chúng ta nhận ra Người. Mắt chúng ta cũng còn bị ngăn cản không nhận ra Chúa. Điều gì đã ngăn cản chúng ta không nhận ra Chúa? thưa, đó chính là sự thờ ơ, không để tâm ghi nhớ lời Chúa, không ghi nhớ Lời Chúa, không suy gẫm thì làm sao thực hành Lời Chúa. Trong hai môn đệ hôm nay, một người tên là Cờ lê-ô-pát, người còn lại không có tên, ngụ ý dành cho những ai hôm nay còn kém lòng tin.
Biết bao lần chúng ta được nghe Lời Chúa. Nhưng chúng ta có đón nhận Lời Chúa một cách tha thiết hay không? có cố gắng đem Lời Chúa ra thực hành hay không? Đâu là sứ điệp Lời Chúa đánh động chúng ta nhất? Đâu là câu Lời Chúa chúng ta yêu thích, và ghi khắc trong tim? Hay chúng ta đã quên hết?
Chúng ta không chỉ được nghe, mà chúng ta cũng được nhìn thấy. Những ngày trong tuần thánh, Giáo hội cố gắng diễn tả lại những lời dậy của Chúa bằng những hình ảnh minh họa rất sống động, như việc Chúa rửa chân cho các môn đệ, hay việc đi chặng đàng thánh giá, ngắm sự thương khó Chúa...Nhưng sau những ngày đó, điều đọng lại trong tâm hồn chúng ta là gì? hay chúng ta cũng đã quên hết như hai môn đệ trên đường Ẹm-mau.
Hai môn đệ hôm nay thật may mắn, vì còn giữ lại được một điều mà Thầy các ông đã nhiều lần nêu gương và nhắc nhở, đó là sống bác ái, yêu thương. Hôm nay, khi đến làng các ông định đến, Đức Giê-su tỏ ra còn muốn đi xa hơn nữa. Nhưng các ông nài ép người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn”. Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.
Nhờ lòng bác ái với người lữ khách, khi thấy trời đã xế chiều và ngày sắp tàn, sợ nguy hiểm cho người lữ khách, nên hai ông đã nài xin Người ở lại với mình. Nhờ lòng bác ái, mà được Đức Giê-su tỏ mình ra cho các ông. Nếu chúng ta muốn Thiên Chúa ở lại trong gia đình chúng ta, ở lại trong tâm hồn chúng ta, chúng ta hãy tha thiết nài xin Chúa. Trong cuộc sống, cứ trung thành sống bái ái yêu thương, Chúa sẽ nâng đỡ chúng ta. Khi Chúa bẻ bánh, mắt các ông đã mở ra và nhận ra Chúa.
Một chân lý nền tảng mà Đức Giê-su đã để lại cho chúng ta qua cuộc khổ nạn, đó là “Qua thập giá mới đến vinh quang”.
Đau khổ không phải là kẻ vô tình, mà là người đầy tớ của tình yêu. Một tình yêu cao cả, sẵn sàng chết cho người mình yêu.
Những lời chia sẻ của Đức Giê-su giúp cho tâm hồn hai môn đệ bình an trở lại. Hai môn đệ như được chữa lành. Lời của Chúa Giê-su như dòng nước mát làm hồi sinh những tâm hồn khô khan kém tin. Thiên Chúa yêu thương và ở lại với chúng ta ngay cả khi chúng ta yếu đuối bỏ cuộc.
Cũng vậy, trong cuộc sống, biết bao lần chúng ta gặp đau khổ, chúng ta thấy như Chúa vắng mặt, như Chúa không thấu tỏ những nỗi niềm của chúng ta. Nhưng khi mọi sự qua đi, ta mới nhận ra sự quan phòng kỳ diệu của Chúa dành cho mình. Ngài ở lại với chúng ta ngay cả khi chúng ta không nhận ra Người. Noi gương Đấng Phục Sinh, chúng ta hãy ân cần quảng đại đến với tha nhân. Hãy cảm thông, kiên nhẫn lắng nghe và chia sẻ với mọi người những buồn vui trong hành trình đức tin. Đặc biệt, chúng ta hãy cầu xin Chúa ở lại với chúng ta và anh chị em của mình, nhất là những lúc đêm tối của đức tin, xin Chúa nâng đỡ hướng dẫn, để chúng ta không nản lòng bỏ cuộc.
Xin Đức Ki-tô Phục Sinh biến đổi chúng ta trong ân sủng của Ngài.
