Tin Mừng: Mt 9,36-10,8
Sau khi gọi mười hai môn đệ, Đức Giê-su đã sai các ông đi truyền giáo.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
9 36 Khi ấy, Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng : “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”
10 1 Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.
2 Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ : đứng đầu là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông ; sau đó là ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê và ông Gio-an, em của ông ; 3 ông Phi-líp-phê và ông Ba-tô-lô-mê-ô ; ông Tô-ma và ông Mát-thêu người thu thuế ; ông Gia-cô-bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô ; 4 ông Si-môn thuộc nhóm Nhiệt Thành, và ông Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, là chính kẻ nộp Người. 5 Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng :
“Anh em đừng đi tới vùng các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của người Sa-ma-ri. 6 Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng : Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.”
Suy niệm
Anh chị em thân mến,
Thiên Chúa nói: "Ta… đã mang các ngươi như trên cánh chim bằng, mà đem đến với Ta” (Xh 19,4). Thật vậy, Ngài không nói rằng: "Ta đã chỉ cho ngươi đường đi", nhưng Người nói: "Ta… đã mang các ngươi”. Đây là một điều tuyệt vời mà Thiên Chúa thực hiện cho dân tộc Ít-ra-en, bởi đó trước khi dân tộc Ít-ra-en làm bất cứ điều gì, hay trước khi có một giới răn nào cho họ, thì Thiên Chúa đã nâng đỡ, hướng dẫn cho dân. Nghĩa là Ngài luôn tuôn đổ ân sủng của Ngài cho chúng ta trước khi Ngài thực hiện điều gì cho chúng ta. Điều này được thể hiện rõ nơi giao ước Xi-nai, khi máu giao ước được rảy trên dân Ít-ra-en; và thánh Phêrô nhắc lại hình ảnh ấy khi nói đến việc chúng ta được rảy bằng máu Đức Giê-su Ki-tô (x. Xh 24,8; 1 Pr 1,2) để thánh hiến thành "một vương quốc tư tế, dân thánh" (Xh 19,6). Việc được thánh hiến này không phải đặc quyền để giữ riêng cho chúng ta, mà là sứ mạng để thi hành.
Bước sang Bài đọc II, chúng ta thấy được ân sủng của Thiên Chúa qua Người Con duy nhất của Ngài. Đó là "Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi" (Rm 5,8). Chính điều này, chúng ta được chiêm ngưỡng một điều đặc biệt là Đức Ki-tô đã chết đúng khi chúng ta còn tội lỗi, còn là kẻ "thù nghịch" (Rm 5,10), là "hạng người vô đạo" (Rm 5,6), để bày tỏ tình yêu đi bước trước của Thiên Chúa. Người không đợi cho ai xứng đáng mới yêu thương. Thật vậy, nếu khi còn là thù địch chúng ta đã được hòa giải, thì huống hồ bây giờ chúng ta đã được hòa giải trong Đức Ki-tô rồi. Như thế ân sủng của Thiên Chúa như cánh chim bằng đã xuất hiện trước khi Ít-ra-en có công trạng, và Đức Ki-tô chết trước khi chúng ta trở nên xứng đáng. Đây là cách hành động nhất quán của Thiên Chúa từ núi Xi-nai cho đến đồi Gôn-gô-tha.
Và bước sang trang Tin Mừng chúng ta chứng kiến cảnh tượng Đức Giê-su nhìn đám đông và "chạnh lòng thương" (Mt 9,36). Nghĩa là trái tim của Đức Giê-su “đau xót” và “thổn thức” trước tình trạng bi thảm của đám đông, những con người “bị tàn phá từ bên trong”, thiếu người lãnh đạo đích thực. Đây gợi lại lời của ngôn sứ Ê-dê-ki-en 34 rằng Thiên Chúa hứa sẽ tự mình chăn dắt đoàn chiên của Người.
Từ lòng thương xót đó, Người đã chọn nhóm Mười Hai, trao quyền và sai đi. Các môn đệ được sai đi để tiếp tục điều Đức Giê-su đã làm, đó là nói những gì Người đã nói, làm những gì Người đã làm, cùng với sứ điệp "Nước Trời đã đến gần” (Mt 10,7), và hành động chữa lành, trừ quỷ, làm cho kẻ chết sống lại (x. Mt 10,8). Kết thúc Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su nói: "Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy" (Mt 10,8). Nghĩa là toàn bộ quyền năng của Nước Thiên Chúa trong việc chữa lành, tha tội, cho người chết sống lại, đều là ân ban nhưng không của Thiên Chúa, và chúng ta cũng hãy trao lại nhưng không cho anh chị em mình.
Thật vậy, có thể diễn đạt theo ý của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI rằng chính sự đa dạng của Mười Hai Tông Đồ, từ người thu thuế đến người chài lưới…chính là hình ảnh của Hội Thánh ở mọi thời đại. Vì thế, trách nhiệm của Hội Thánh là gọt giũa, thanh luyện những con người ấy và hiệp nhất mọi rào cản ấy bằng tình yêu của Chúa Ki-tô. Vì lẽ đó, không một quá khứ lỗi lầm, tội lỗi hay hoàn cảnh nào có thể ngăn cản, hay loại trừ chúng ta đáp lại tiếng Chúa mời gọi và sai đi làm chứng cho Tin Mừng của Chúa giữa cuộc đời này.
Anh chị em thân mến, từ núi Xi-nai, Thiên Chúa đã hình thành một dân thánh nơi Đức Ki-tô và Thánh Thể, kế hoạch ấy được đưa tới viên mãn. Vậy giờ đây từ Bàn Tiệc Thánh Thể, Đức Giê-su nhìn vào đôi mắt chúng ta, và thấy con người ngày hôm nay cũng đang lầm than vất vưởng, và Đức Giê-su cũng đang hỏi từng người chúng ta: “Con đã lãnh nhận nhưng không; Vậy hôm nay, con có sẵn sàng sống và trao ban nhưng không như vậy không?”. Trong tuần này, chúng ta có thể thực hiện một hành vi “cho không” như tha thứ cho một người mà chúng ta không ưa thích, phục vụ một người nghèo, thăm một người bệnh, cầu nguyện cho những ai đang rời xa Chúa. Xin Chúa chúc lành cho chúng ta. Amen.
