TUẦN V — THỨ SÁU

Chân phước Giuse Boissel Sơn, o.m.i.

(20.12.1909 05.07.1969)



Ai dám nói rằng các linh mục là người nước ngoài ? Ai dám nói rằng họ là những người không tốt ? Ai dám nói chúng tôi là những kẻ phản bội đất nước vì tuyên xưng đạo của các linh mục ? Cha Sơn nằm chết trước mặt chúng ta, ở ngay đây, chính lúc này. Cuộc sống của ngài là câu trả lời cho những câu hỏi của chúng ta, và cho đức tin của chúng ta. Nếu ngài không tốt thì tại sao trời không nổi sấm chớp, tại sao bệnh dịch hạch không ăn ngấu xác của ngài ?Tại sao ngài hăng say ra đi mau mắn, ân cần đến với những người con của ngài ở làng Hăt-I-Ệt ?Sự tận tụy dành cho con cái mà cha mến chuộng,đó là lý do duy nhất đã thúc giục ngài đi đến với họ mà chẳng màng sống chết.



Quý vị chức sắc, quý vị giáo viên, những người đã từng biết và thăm viếng cha Sơn, quý vị biết và nhớ rõ rằng ngài là một người tốt, rộng lượng với mọi người và nhất là người nghèo. Mặc dù ngài là người thẳng thắn trong lời nói, một người có khi “nói như hét”, chúng ta hãy nhớ đến lòng nhân từ của ngài, điều mà mỗi người thấy được ở bất cứ nơi nào ngài đến. Nhà thơ viết : « Ngàn năm đất phủ mặt người, / Tình yêu hằng sống muôn đời chẳng phai1 ! » Cha Sơn thực sự là một thí dụ, một cội nguồn của tình yêu Chúa Ki-tô dành cho chúng ta. Cả nước trên trời mưa xuống hay chảy xiết dưới sông cũng không thể phai nhòa dòng máu đào của cha Sơn đã hằn sâu trên mảnh đất Lào này.


Homily of Father Pierre Douangdi OMI for the funeral of Blessed Joseph Boissel, 8 July 1969
Bài giảng của cha Phêrô Đuang Đi, o.m.i. trong lễ tang chân phước Giuse Sơn, 08/07/1969